Chế Độ Ăn Giàu Lignan Có Liên Quan Đến Việc Giảm Nguy Cơ Mắc Bệnh Tiểu Đường Loại 2
|
Được tóm tắt & phiên dịch bởi Nguyễn Tiến Đạt, BA, ScM
|
Đăng vào ngày 7 tháng 10 năm 2024
|
Các nghiên cứu trước đây đã chứng minh rằng ngũ cốc, trái cây và rau quả giàu lignan polyphenolic có thể hỗ trợ hệ vi khuẩn đường ruột và làm giảm nguy cơ mắc các bệnh tim mạch và chuyển hóa. Tuy nhiên, tác động của chế độ ăn giàu lignan đối với nguy cơ mắc bệnh tiểu đường loại 2 vẫn chưa rõ ràng. Để tìm hiểu thêm về vấn đề này, Viện Y tế Quốc Hoa Kỳ gia đã tài trợ cho một nghiên cứu nhằm khám phá mối liên hệ giữa việc tiêu thụ lignan và nguy cơ mắc bệnh tiểu đường loại 2.
Báo cáo đã phân tích dữ liệu từ ba nghiên cứu dân số, bao gồm hơn 200.000 cá nhân từ năm 1984 đến năm 2020. Lượng lignan trong chế độ ăn uống được đánh giá thông qua bảng câu hỏi thành phần thực phẩm toàn diện hàng năm, với mức tiêu thụ được phân loại thành chín cấp độ. Lượng lignan được phân loại thành bốn loại dựa trên thành phần hóa học thực vật của chúng: matairesinol (có trong lúa mạch đen), secoisolariciresinol (có trong hạt lanh), pinoresinol (có trong dầu ô liu) và lariciresinol (có trong hạt mè). Trong thời gian quan sát, khoảng 20.000 trường hợp mắc bệnh tiểu đường loại 2 đã được chẩn đoán. Nghiên cứu phát hiện ra rằng việc tiêu thụ lignan cao, không bao gồm lariciresinol, có liên quan đến việc giảm 27% nguy cơ mắc bệnh tiểu đường loại 2. Ngoài ra, việc tăng lượng lignan tiêu thụ có liên quan đến việc giảm mức HbA1c và C-reactive protein. Secoisolariciresinol mang lại lợi ích lâm sàng đáng kể nhất trong 4 thành phần lignan được phân tích, có thể là do tính khả dụng sinh học cao hơn của hợp chất. Ngoài ra, thực phẩm giàu secoisolariciresinol, chẳng hạn như hạt lanh, ngũ cốc nguyên hạt và trà, cũng có các đặc tính khác có thể hỗ trợ kiểm soát đường huyết.
Báo cáo đã phân tích dữ liệu từ ba nghiên cứu dân số, bao gồm hơn 200.000 cá nhân từ năm 1984 đến năm 2020. Lượng lignan trong chế độ ăn uống được đánh giá thông qua bảng câu hỏi thành phần thực phẩm toàn diện hàng năm, với mức tiêu thụ được phân loại thành chín cấp độ. Lượng lignan được phân loại thành bốn loại dựa trên thành phần hóa học thực vật của chúng: matairesinol (có trong lúa mạch đen), secoisolariciresinol (có trong hạt lanh), pinoresinol (có trong dầu ô liu) và lariciresinol (có trong hạt mè). Trong thời gian quan sát, khoảng 20.000 trường hợp mắc bệnh tiểu đường loại 2 đã được chẩn đoán. Nghiên cứu phát hiện ra rằng việc tiêu thụ lignan cao, không bao gồm lariciresinol, có liên quan đến việc giảm 27% nguy cơ mắc bệnh tiểu đường loại 2. Ngoài ra, việc tăng lượng lignan tiêu thụ có liên quan đến việc giảm mức HbA1c và C-reactive protein. Secoisolariciresinol mang lại lợi ích lâm sàng đáng kể nhất trong 4 thành phần lignan được phân tích, có thể là do tính khả dụng sinh học cao hơn của hợp chất. Ngoài ra, thực phẩm giàu secoisolariciresinol, chẳng hạn như hạt lanh, ngũ cốc nguyên hạt và trà, cũng có các đặc tính khác có thể hỗ trợ kiểm soát đường huyết.