​
Y Hoc Chung Cu
  • Trang Chủ/Homepage
  • Giới Thiệu/About
  • CHỦ ĐỀ/TOPIC
    • COVID-19
    • Truyền Nhiễm / Infectious Disease
    • Tim Mạch / Cardiology
    • Phụ Sản Khoa / ObGyn
    • Xương Khớp / Orthopedic
    • Tiểu Đường & Nội Tiết / Diabetes & Endocrinology
    • Dị Ứng & Miễn Dịch / Allergy & Immunology
    • Tiêu Hóa / Gastrointestinal
    • Da Liễu / Dermatology
    • Tâm Lý / Psychiatry
    • Nhi Khoa / Pediatric
    • Ung Bướu / Oncology
    • Thần Kinh / Neurology
    • Hô Hấp / Respiratory
    • Tiết Niệu / Urology
  • Ấn Bản Trước/Previous Issues
English

Sử dụng thuốc chống đông máu sớm và trễ trong việc ngăn ngừa đột quỵ ở các bệnh nhân có tiền sử rung tim

Picture
Được tóm tắt bởi Nguyễn Tiến Đạt, BA, ScM 
​Được 
phiên dịch bởi Lê Đức Thiên Ân
Đăng vào ngày 26 tháng 7 năm 2023
Picture

Các nghiên cứu trước đây đã chứng minh được việc sử dụng thuốc chống đông máu giảm khả năng bị đột quỵ cục bộ và bệnh tổn ngoại vi hệ thống ở những bệnh nhân mắc bệnh rung nhĩ. Tuy nhiên, nghiên cứu cũng chỉ ra sự thiếu nhất quán về thời điểm bắt đầu sử dụng thuốc chống đông. Việc sử dụng muộn có thể làm tăng nguy cơ bị đột quỵ cục bộ; mặc khác, việc sử dụng quá sớm lại làm tăng nguy cơ xuất huyết. Do đó, một nghiên cứu đã được tiến hành để so sánh hiệu quả và tính an toàn về thời điểm bắt đầu sử dụng thuốc chống đông.

Nghiên cứu lâm sàng tham gia bởi 2013 bệnh nhân mắc bệnh rung nhĩ và đã từng có tiền sử đột quỵ cục bộ với triệu chứng kéo dài hơn 24 giờ. Mức độ tổn thương của cơn đột quỵ cục bộ được đánh giá bằng cách sử dụng máy chụp CT hoặc MRI. Trong đó, một vùng tổn thương chiếm không quá 1.5 cm của mạch máu não được phân loại là một biến cố nhỏ. Tổn thương tác động đến động mạch não được phân loại là một biến cố trung bình. Một biến cố nghiêm trọng được xác định bởi vùng tổn thương lớn hơn 1.5 cm hoặc một tác động đến cuống não và tiểu não. Bên cạnh việc phân loại bằng mức độ nghiêm trọng của bệnh lý, các phân tích còn được phân loại theo độ tuổi của bệnh nhân. Một nửa số bệnh nhân được ngẫu nhiên chọn vào nhóm điều trị sớm với thuốc chống đông trong vòng 48 giờ sau khi có dấu hiệu đột quỵ với biến cố nhỏ hoặc trung bình, và vào ngày thứ 6 hoặc thứ 7 sau một biến cố nghiêm trọng. Những bệnh nhân trong nhóm điều trị muộn được chỉ định sử dụng thuốc chống đông vào ngày thứ 3 sau một biến cố nhỏ, ngày thứ 6 sau một biến cố trung bình và ngày thứ 13 sau một biến cố lớn.

Sau 30 ngày theo dõi, các nhà nghiên cứu kết luận rằng không có sự khác biệt đáng kể về tỷ lệ đột quỵ cục bộ hoặc tình trạng thuyên tắc hệ thống giữa các thời điểm bắt đầu sử dụng thuốc chống đông. Một kết luận tương tự cũng được đưa ra để so sánh tỷ lệ đột quỵ cục bộ tái phát sau 90 ngày. Nghiên cứu không phát hiện bất kỳ sự khác biệt đáng kể nào về tỷ lệ xuất huyết não giữa hai nhóm.
  • Trang Chủ/Homepage
  • Giới Thiệu/About
  • CHỦ ĐỀ/TOPIC
    • COVID-19
    • Truyền Nhiễm / Infectious Disease
    • Tim Mạch / Cardiology
    • Phụ Sản Khoa / ObGyn
    • Xương Khớp / Orthopedic
    • Tiểu Đường & Nội Tiết / Diabetes & Endocrinology
    • Dị Ứng & Miễn Dịch / Allergy & Immunology
    • Tiêu Hóa / Gastrointestinal
    • Da Liễu / Dermatology
    • Tâm Lý / Psychiatry
    • Nhi Khoa / Pediatric
    • Ung Bướu / Oncology
    • Thần Kinh / Neurology
    • Hô Hấp / Respiratory
    • Tiết Niệu / Urology
  • Ấn Bản Trước/Previous Issues