Sử dụng kích ứng miễn dịch ngoài da để giảm độ mẫn cảm của các trẻ bị dị ứng đậu phộng
|
Được tóm tắt bởi Nguyễn Tiến Đạt, B.A, ScM.
Được phiên dịch bởi Lê Đức Thiên Ân
|
Đăng vào ngày 7 tháng 6 năm 2023
|
Kiểm soát dị ứng với đậu phộng ở bệnh nhi gặp rất nhiều khó khăn vì các trẻ ít có khả năng nhận dạng và tránh được chất gây dị ứng. Trong những trường hợp xấu, trẻ có thể bị sốc phản vệ và mất mạng. Do đó, một nghiên cứu đã được tiến hành để đánh giá liệu tiếp xúc với một liều nhỏ chất gây dị ứng đậu phộng có thể làm giảm độ mẫn cảm của trẻ bị dị ứng và giảm bớt tính nghiêm trọng của bệnh lý.
Giai đoạn 3 của cuộc thử nghiệm lâm sàng bao gồm 362 trẻ em từ 1 đến 3 tuổi được chẩn đoán mắc dị ứng đậu phộng thông qua thử nghiệm với thực phẩm (oral food challenge). Những trẻ em này cũng bị ảnh hưởng bởi các tình trạng dị ứng khác như hen suyễn, viêm da cơ địa (bệnh chàm) và viêm mũi dị ứng. Bệnh nhi được ngẫu nhiên chia thành hai nhóm điều trị: một nhóm được sử dụng miếng dán ngoài da chứa 250 μg protein đậu phộng, và một nhóm được sử dụng miếng dán ngoài da không chứa dược liệu (nhóm giả dược). Các miếng dán được sử dụng mỗi 4 tuần, mỗi miếng dán được đặt trên da trong vòng 3 giờ. Sau 12 tháng, nghiên cứu tìm thấy rằng liệu pháp miễn dịch ngoài da với protein đậu phộng giúp tăng sự dung nạp của đậu phộng ở 67% số trẻ tham gia; trong khi tỷ lệ cải thiện tương tự chỉ đạt 33,4% trong nhóm giả dược. Mặc dù liều lượng chất gây dị ứng nằm ở mức khá thấp (250 μg protein đậu phộng tương đương với 1/1000 hạt đậu phộng), 7,8% những trẻ được điều trị bằng miếng dán chứa protein đậu phộng vẫn gặp phản ứng dị ứng nguy hiểm; con số này cao hơn 4,4% so với nhóm kiểm soát với giả dược. Vì thế có một tỷ lệ khá cao trẻ em giảm độ mẫn cảm với protein đậu phộng cần phải sử dụng corticosteroid, epinephrine và cuối cùng phải ngừng tham gia thử nghiệm.
Giai đoạn 3 của cuộc thử nghiệm lâm sàng bao gồm 362 trẻ em từ 1 đến 3 tuổi được chẩn đoán mắc dị ứng đậu phộng thông qua thử nghiệm với thực phẩm (oral food challenge). Những trẻ em này cũng bị ảnh hưởng bởi các tình trạng dị ứng khác như hen suyễn, viêm da cơ địa (bệnh chàm) và viêm mũi dị ứng. Bệnh nhi được ngẫu nhiên chia thành hai nhóm điều trị: một nhóm được sử dụng miếng dán ngoài da chứa 250 μg protein đậu phộng, và một nhóm được sử dụng miếng dán ngoài da không chứa dược liệu (nhóm giả dược). Các miếng dán được sử dụng mỗi 4 tuần, mỗi miếng dán được đặt trên da trong vòng 3 giờ. Sau 12 tháng, nghiên cứu tìm thấy rằng liệu pháp miễn dịch ngoài da với protein đậu phộng giúp tăng sự dung nạp của đậu phộng ở 67% số trẻ tham gia; trong khi tỷ lệ cải thiện tương tự chỉ đạt 33,4% trong nhóm giả dược. Mặc dù liều lượng chất gây dị ứng nằm ở mức khá thấp (250 μg protein đậu phộng tương đương với 1/1000 hạt đậu phộng), 7,8% những trẻ được điều trị bằng miếng dán chứa protein đậu phộng vẫn gặp phản ứng dị ứng nguy hiểm; con số này cao hơn 4,4% so với nhóm kiểm soát với giả dược. Vì thế có một tỷ lệ khá cao trẻ em giảm độ mẫn cảm với protein đậu phộng cần phải sử dụng corticosteroid, epinephrine và cuối cùng phải ngừng tham gia thử nghiệm.