Sự ảnh hưởng của empagliflozin lên hệ vi khuẩn đường ruột và sức khỏe tim mạch
|
Được tóm tắt bởi Nguyễn Tiến Đạt, B.A, ScM.
|
Đăng vào ngày 7 tháng 12 năm 2022
|
Metformin được khuyến cáo sử dụng để điều trị tiểu đường bởi đa phần các phác đồ, bao gồm phác đồ của tổ chức y tế thế giới (WHO). Tại Hoa Kỳ, cục quản lý thực phẩm và dược phẩm khuyến cáo sử dụng empagliflozin, một thuốc ức chế thụ thể vận chuyển đường và natri số 2, sodium-glucose cotransporter 2 inhibitor (SGLT2i), vì lợi ích của thuốc lên hệ tim mạch. Một nghiên cứu được xuất bản gần đây đã so sánh lợi ích sức khỏe giữa metformin và empagliflozin.
Nghiên cứu lâm sàng bao gồm 76 người lớn từ 18 tới 75 tuổi. Các bệnh nhân đã được chẩn đoán với bệnh tiểu đường loại 2 với lượng Hb1Ac từ 6.5% đến 13% nhưng chưa bao giờ được dùng thuốc. Thêm vào đó, các bệnh nhân tham gia nghiên cứu có 1 trong các yếu tố gia tăng rủi ro vấn đề tim mạch: cao huyết áp, béo phì (BMI > 28 kg/m2), triglyceride cao trong máu (trên 2.3 mmol/L), và cholesterol cao trong máu (lượng LDL trên 2.6 mmol/L). Các bệnh nhân được phân vào 2 liệu trình điều trị kéo dài 3 tuần: 1) 10 mg empagliflozin mỗi ngày; 2) 1700 mg metformin mỗi ngày. Nghiên cứu báo cáo rằng empagliflozin có độ hiệu quả tương đương với metformin trong việc quản lý đường huyết. Cả 2 loại thuốc điều giúp giảm cân nặng, số đo vòng bụng, Hb1Ac, và các yếu tố sưng viêm khác. Nhưng, chỉ có empagliflozin giúp cải thiện sức khỏe tim mạch của bệnh nhân bởi vì thuốc giúp giảm huyết áp và tăng lượng hồng cầu trong máu. Phân tích thành phần huyết tương cho thấy rằng SGLT2i gia tăng lượng sphingomyelin và giảm nồng độ uric acid và glycochenodeoxycholate. Các biểu hiện lâm sàng trên có thể được giải thích bởi sự ảnh hưởng của thuốc lên hệ vi khuẩn đường ruột. Empagliflozin giúp gia tăng các loại vi khuẩn có thể sản xuất fatty acid chuỗi ngắn có lợi như loài Roseburia, Eubacterium và Faecalibacterium. Các nghiên cứu trong tương lai cần phải có thời gian theo dõi dài hơn để điều tra ảnh hưởng lâu dài của thuốc lên hệ vi khuẩn đường ruột và trong việc giảm rủi ro biến chứng tim mạch.
Nghiên cứu lâm sàng bao gồm 76 người lớn từ 18 tới 75 tuổi. Các bệnh nhân đã được chẩn đoán với bệnh tiểu đường loại 2 với lượng Hb1Ac từ 6.5% đến 13% nhưng chưa bao giờ được dùng thuốc. Thêm vào đó, các bệnh nhân tham gia nghiên cứu có 1 trong các yếu tố gia tăng rủi ro vấn đề tim mạch: cao huyết áp, béo phì (BMI > 28 kg/m2), triglyceride cao trong máu (trên 2.3 mmol/L), và cholesterol cao trong máu (lượng LDL trên 2.6 mmol/L). Các bệnh nhân được phân vào 2 liệu trình điều trị kéo dài 3 tuần: 1) 10 mg empagliflozin mỗi ngày; 2) 1700 mg metformin mỗi ngày. Nghiên cứu báo cáo rằng empagliflozin có độ hiệu quả tương đương với metformin trong việc quản lý đường huyết. Cả 2 loại thuốc điều giúp giảm cân nặng, số đo vòng bụng, Hb1Ac, và các yếu tố sưng viêm khác. Nhưng, chỉ có empagliflozin giúp cải thiện sức khỏe tim mạch của bệnh nhân bởi vì thuốc giúp giảm huyết áp và tăng lượng hồng cầu trong máu. Phân tích thành phần huyết tương cho thấy rằng SGLT2i gia tăng lượng sphingomyelin và giảm nồng độ uric acid và glycochenodeoxycholate. Các biểu hiện lâm sàng trên có thể được giải thích bởi sự ảnh hưởng của thuốc lên hệ vi khuẩn đường ruột. Empagliflozin giúp gia tăng các loại vi khuẩn có thể sản xuất fatty acid chuỗi ngắn có lợi như loài Roseburia, Eubacterium và Faecalibacterium. Các nghiên cứu trong tương lai cần phải có thời gian theo dõi dài hơn để điều tra ảnh hưởng lâu dài của thuốc lên hệ vi khuẩn đường ruột và trong việc giảm rủi ro biến chứng tim mạch.