Kết hợp sử dụng SGLT2i và GLP-1RA trong việc kiểm soát cân nặng
|
Được tóm tắt bởi Nguyễn Tiến Đạt, B.A, ScM.
|
Đăng vào ngày 5 tháng 12 năm 2022
|
Thuốc điều trị tiểu đường trong nhóm ức chế kênh dẫn sodium-glucose, sodium-glucose cotransporter-2 inhibitor (SGLT2i), ngăn cản quá trình tái hấp thu glucose; dẫn tới giảm calorie và giảm cân nặng. Nhưng tốc độ giảm cân chậm hơn dự kiến và có thể bị tăng lên lại, bởi vì người dùng thuốc tăng lượng thức ăn tiêu thụ. Thuốc cản thụ thể glucagon-like peptide 1, glucagon-like peptide 1 receptor agonist (GLP-1RA), có khả năng ảnh hưởng lên hệ thần kinh trung ương và giảm độ thèm ăn. Một nghiên cứu gần đây đã khảo sát nếu dùng song song hai loại thuốc có thể dẫn đến giảm cân lâu dài.
Nghiên cứu bao gồm 64 người lớn từ 18 tới 75 tuổi bị béo phì (BMI > 27 kg/m2) với cân nặng tương đối không duy trì trong vòng 3 tháng. Các bệnh nhân trên bị tiểu đường loại 2 và đang dùng metformin để điều trị. 64 bệnh nhân trên được ngẫu nhiên phân vào 4 liệu trình điều trị kéo dài 16 tuần: 1) Thuốc dapagliflozin thuộc nhóm SGLT2i và giả dược cho GLP-1RA; 2) thuốc exenatide trong nhóm GLP-1RA và giả dược cho SGLT2i; 3) Thuốc dapagliflozin và exenatide; 4) giả dược cho SGLT2i và GLP-1RA. Thuốc exenatide được tiêm 2 lần 1 ngày với liều bắt đầu là 5 μg và 10 μg sau 4 tuần đầu tiên. Bệnh nhân được hướng dẫn tiêm thuốc 15-30 phút trước khi ăn sáng và tối. Thuốc dapagliflozin được tiêm 1 lần mỗi ngày vào 8 giờ tối.
Vào tuần thứ 16 của nghiên cứu, thuốc dapagliflozin giúp giảm 0.5% lượng Hb1Ac và thuốc exenatide giúp giảm 0.8% so với nhóm dùng giả dược. Kết hợp sử dụng SGLT2i và GLP-1RA có hiệu quả cao nhất, giúp giảm 1.2% mức độ Hb1Ac. Vì việc quản lý cân nặng, thuốc dapagliflozin là liệu trình duy nhất hiệu quả trong việc giảm cân nặng; lượng cân nặng giảm trung bình là 1.2 kg sau 10 ngày điều trị. Sau 16 tuần điều trị, nhóm dùng SGLT2i giảm được trung bình 2.5 kg và nhóm dùng exenatide giảm được 1.4 kg. Lượng cân giảm cao nhất ở nhóm dùng kết hợp SGLT2i và GLP-1RA; lượng cân giảm trung bình là 2.8 kg. Giống như dự đoán, sự giảm cân không tương ứng với việc giảm thèm ăn, bởi vì độ thèm ăn tương đương giữa 4 nhóm điều trị. Nhóm nghiên cứu báo cáo rằng lượng tinh bột tiêu thụ của nhóm dùng dapagliflozin tăng lên 21.3 gram. Sự ảnh của thuốc lên hệ thần kinh trung ương có thể là lý do dẫn đến sự hiệu quả giảm cân. Khi các bệnh nhân quan sát hình ảnh của thực phẩm có lượng calorie cao trong lúc đo fMRI não, não các bệnh nhân phối hợp điều trị SGLT1i và GLP-1RA có ít hoạt động tại khu vực hạch hạnh nhân (amygdala), tương ứng với sự giảm thèm ăn. Về tính an toàn dược phẩm, cả hại liệu trình điều ít dẫn đến phản ứng phụ; nhưng, các nhà khoa học cũng ghi chú rằng nhóm kết hợp điều trị gặp nhiều phản ứng phụ hơn, nhưng sự gia tăng này không đáng kể về mặt thống kê.
Nghiên cứu bao gồm 64 người lớn từ 18 tới 75 tuổi bị béo phì (BMI > 27 kg/m2) với cân nặng tương đối không duy trì trong vòng 3 tháng. Các bệnh nhân trên bị tiểu đường loại 2 và đang dùng metformin để điều trị. 64 bệnh nhân trên được ngẫu nhiên phân vào 4 liệu trình điều trị kéo dài 16 tuần: 1) Thuốc dapagliflozin thuộc nhóm SGLT2i và giả dược cho GLP-1RA; 2) thuốc exenatide trong nhóm GLP-1RA và giả dược cho SGLT2i; 3) Thuốc dapagliflozin và exenatide; 4) giả dược cho SGLT2i và GLP-1RA. Thuốc exenatide được tiêm 2 lần 1 ngày với liều bắt đầu là 5 μg và 10 μg sau 4 tuần đầu tiên. Bệnh nhân được hướng dẫn tiêm thuốc 15-30 phút trước khi ăn sáng và tối. Thuốc dapagliflozin được tiêm 1 lần mỗi ngày vào 8 giờ tối.
Vào tuần thứ 16 của nghiên cứu, thuốc dapagliflozin giúp giảm 0.5% lượng Hb1Ac và thuốc exenatide giúp giảm 0.8% so với nhóm dùng giả dược. Kết hợp sử dụng SGLT2i và GLP-1RA có hiệu quả cao nhất, giúp giảm 1.2% mức độ Hb1Ac. Vì việc quản lý cân nặng, thuốc dapagliflozin là liệu trình duy nhất hiệu quả trong việc giảm cân nặng; lượng cân nặng giảm trung bình là 1.2 kg sau 10 ngày điều trị. Sau 16 tuần điều trị, nhóm dùng SGLT2i giảm được trung bình 2.5 kg và nhóm dùng exenatide giảm được 1.4 kg. Lượng cân giảm cao nhất ở nhóm dùng kết hợp SGLT2i và GLP-1RA; lượng cân giảm trung bình là 2.8 kg. Giống như dự đoán, sự giảm cân không tương ứng với việc giảm thèm ăn, bởi vì độ thèm ăn tương đương giữa 4 nhóm điều trị. Nhóm nghiên cứu báo cáo rằng lượng tinh bột tiêu thụ của nhóm dùng dapagliflozin tăng lên 21.3 gram. Sự ảnh của thuốc lên hệ thần kinh trung ương có thể là lý do dẫn đến sự hiệu quả giảm cân. Khi các bệnh nhân quan sát hình ảnh của thực phẩm có lượng calorie cao trong lúc đo fMRI não, não các bệnh nhân phối hợp điều trị SGLT1i và GLP-1RA có ít hoạt động tại khu vực hạch hạnh nhân (amygdala), tương ứng với sự giảm thèm ăn. Về tính an toàn dược phẩm, cả hại liệu trình điều ít dẫn đến phản ứng phụ; nhưng, các nhà khoa học cũng ghi chú rằng nhóm kết hợp điều trị gặp nhiều phản ứng phụ hơn, nhưng sự gia tăng này không đáng kể về mặt thống kê.